15. Có một thứ gì đó quen thuộc đã mất đi, nhưng sẽ có những thứ tốt đẹp khác sẽ đến. Hãy tin vào những gì tươi sáng đang chờ ta ở phía trước, khi mà biết đâu trong một ngã rẽ, một trạm dừng chân chớp nhoáng nào đó của cuộc đời xuôi ngược, chúng ta lại gặp nhau. Chẳng phải một bữa ăn linh đình, chỉ là cái bắt tay ấm áp, vài ba lời hỏi han, rồi mỗi người lại đi về một phía mình chọn lựa. Nhưng chỉ cần còn nhớ đến nhau, niềm hạnh phúc nhỏ bé và giản dị đó cũng đáng được trân trọng. Có một thứ gì đó quen thuộc đã mất đi, nhưng sẽ có những thứ tốt đẹp khác sẽ đến. Vững tin bước đi trên con đường bạn theo đuổi nhé, bởi hễ đi là sẽ đến, chỉ cần có niềm tin và kiên định, hạnh phúc sẽ chờ bạn nơi cuối con đường.
44. Mất đi thứ gì đó, vĩnh viễn sẽ không thấy nó, vĩnh viễn không tìm lại được. Nhưng mà, vẫn còn người và vật trước mắt, nên tích cực tranh thủ, hết sức quý trọng. Có lẽ, cuộc đời chính là như thế, mất đi, chấm dứt, bắt đầu, tiếp tục, lại chấm dứt, rồi biến mất... Cho dù thế nào, chúng ta đều muốn gánh hết tai nạn và hạnh phúc của riêng mình, tiến lên phía trước, không quay đầu lại.
50. Tu trăm năm mới đi cùng thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối", gặp gỡ nhau trong biển người mênh mông, nhất định đều là duyên phận. Đời người thay đổi vô thường, vật đổi sao dời trong cuộc sống phồn hoa này, khi người và vật đã không còn nữa, lại khiến người ta phải thổn thức. Phật đã viết, "Luôn mỉm cười với cuộc sống, không oán trách. Sống tự tại, tuỳ tâm, thuận theo tự nhiên, vạn sự tuỳ duyên. Chỉ cần như thế nhất định sẽ thay đổi được cuộc sống, thậm chí trăm năm sau, đoá hoa kia vẫn sẽ nở rộ." Không biết cuộc sống còn biết bao điều đáng quý mà chúng ta cần quan tâm, "Bẻ mau hoa nở tươi hồng, đừng chờ hoa rụng, nhụy không, trơ cành." Cho dù, chúng ta không thể đợi đến khi đoá hoa kia nở, thì hãy quý trọng hiện tại, trân trọng người trước mắt, chỉ có thể quý trọng mới không dễ dàng từ bỏ những gì thuộc về mình, để tin yêu lưu lại cả đời...
71. Thế giới này vốn không có thời gian, thời gian chỉ là một đơn vị do con người tạo nên, là một trật tự mà thế giới này bị ép phải có. Người ta sáng tạo ra đủ mọi loại dụng cụ tính giờ tinh xảo, giống như một nhà tù, giam hãm từng người trong thời gian. Khiến mỗi người đều phải đuổi theo nó, chạy đua với nó, ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi, là gì nào? Đó chỉ là một khái niệm ảo. Nếu cô chạy thoát khỏi trật tự đó, đứng ngoài thời gian nhìn chúng, cô nói xem chúng là gì? Cô phải biết là thời gian không phải là trở ngại, tuổi tác cũng không thể khống chế con người. Có một số việc đang thay đổi, nhưng cô cũng đang thay đổi. Giống như năm nào đó tôi bỗng cảm thấy, áo sơ mi hoa tôi không muốn mặc nữa, không liên quan đến tuổi tác, chỉ là vì bản thân không còn thích. Chúng ta làm việc không cần phải sợ hoặc không sợ, chỉ cần tuỳ theo lòng mình, dựa vào trực giác mà làm là được. Những người sợ biến động sẽ không phát hiện ra lối rẽ của con đường có thể đang giấu một bất ngờ thú vị nào đó.
Không có nhận xét nào